Tài nguyên

Diễn đàn kiến thức

Bài hát yêu thích

Danh ngôn

Cười cả ngày

Hôm nay có gì?

Lúc nào rồi?

Chat với tôi

Tra điểm ĐH&CĐ 2009

Điều tra

Bạn cảm thấy trang Web này như thế nào? (Mong thầy cô hãy nhận xét mỗi lần ghé thăm)
Có ý nghĩa
Trình bày được
Đa dạng
Cần cố gắng hơn
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • thành viên online

    1 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với SHARE TO GETHER của Nguyễn Tấn Kiệt - THCS Bình An - Kiên Lương - KG.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Thơ > Thơ tự do >

    Tâm sự

    tâm sự
    Trần Thái Vân

     
    Chiều nay ta đứng trên bờ biển
    Sóng vỗ ầm vang, nước xanh màu
    Gió mặn rít người như lưu luyến
    Mùi thịt da tự thuở biết nhau

    Tất cả chỉ màu xanh tươi thắm
    Tận vô cùng, xa tít, mù khơi
    Ta thấy lạ nhưng mà quen lắm
    Biển muôn nơi chung một bầu trời

    Ta cũng sinh ra trên biển ấy
    Giữa đêm hè theo sóng ầm vang
    Giọng đứa bé oa oa đâu đấy
    Gởi âm thanh về tận mây ngàn

    Một đứa bé, muôn ngàn đứa bé
    Một tiếng oa, vài tiếng đón mừng
    Từ lập địa vô vàn thế hệ
    Khóc chào nhau như sóng rì rầm

    Ta ngẩng nhìn mặt trời đỏ hỏn
    Nằm ngang ngang cũn cỡn, loã lồ
    Ta nhắm mắt, muôn màu hỗn độn
    Sau làn mi cuộc sống ảo mờ

    Như con sóng đời ta trôi nổi
    Nửa địa cầu bến cũ còn thương
    Những nỗi nhớ đi, về rất vội
    Như bọt kia tan hợp vô thường

    Ta chợt khóc trong chiều gió lộng
    Giọt lệ nồng chẳng biết vì ai
    Ta mở cửa tâm hồn trống rỗng
    Gió tràn vào xoa dịu, nguôi ngoai

    Ta nhớ biển như sông nhớ suối
    Nhớ bao nhiêu cũng vẫn xuôi dòng
    Những bóng hình sớt chia trăm lối
    Những ân tình trôi dạt cánh rong

    Ta yêu biển như cành yêu lá
    Yêu rất nhiều, chỉ thế, rồi xa
    Ta, lá thu bay về đất lạ
    Ngủ bên đường tiếc thuở từng qua

    Ta tiếc cả những điều chưa biết
    Tiếc vàng son chưa đến một thời
    Lịch sử ngược dòng đi mãi miết
    Một mình ta ở lại chơi vơi

    Ta nhớ đến những người chưa gặp
    Trai quê mùa cỡi ngựa bỏ trâu
    Chiều dõi mắt làng xưa ôm ấp
    Mối tình đầu giờ đã mất nhau

    Ta nhớ những bóng hồng chưa thấy
    Áo ba thân trẩy hội đình làng
    Tối hội tan nàng cười ai đấy
    Chàng trai nào đưa mắt liếc ngang

    Ta nhớ đến những người chinh phụ
    Mơ chồng về một sớm ái ân
    Mơ ái ân đêm nồng kết nụ
    Hoa mỉm cười, môi đỏ, cong chân

    Ta nhớ đến những ngày tháng cũ
    Những ngôi đình ta chửa lần qua
    Mái ngói đỏ, hàng tre xanh rủ
    Trong thâm tâm ta tưởng đã là

    Những tâm sự bao la như biển
    Ðại dương ơi thương lắm bao ngày
    Ta ngẫm lại một đời thiên biến
    Thương mộng nào xa quá tầm tay

    Và như thế, đời không đầu mối
    Những ưu tư hỗn độn đi, về
    Từng lớp sắp lên, từng lớp xuống
    Theo nhạc chiều cất giọng tỉ tê

    Chiều thấm nhức đường gân, thớ thịt
    Những khớp xương rời rã cuối ngày
    Những ký ức như mưa mờ mịt
    Cơn đau đầu trĩu nặng xoay xoay

    Nửa tỉnh, mê thương về biển cả
    Bãi cát vàng thơ ấu hiện nguyên
    Con cá nào chết trôi xác rã
    Tiếng ai than u uất, ưu phiền

    Chiều ai hát nghe như gió thổi
    Hàng thùy dương đầu hạ vi vu
    Trong tiếng hát ta đi ngàn chốn
    Xuôi thời gian vào tận thiên thu

    Vào tận những tâm hồn tắt lối
    Tìm yêu đương giữa trái tim cằn
    Mưa tình thương xin còn cứu rỗi
    Hạt-nhiệm-mầu sống lại tình thân.

    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Tấn Kiệt @ 08:36 17/02/2009
    Số lượt xem: 582
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến