Chào mừng quý vị đến với SHARE TO GETHER của Nguyễn Tấn Kiệt - THCS Bình An - Kiên Lương - KG.
CÔ BÉ OSHIN_KÌ 2 (hết)
Chiều mai, vào lúc 1 giờ, nó có bài kiểm tra hết học phần, nên tối nay nó phải tranh thủ học bài cho xong, để sáng mai chỉ cần ôn lại là được. Hôm sau đến, nó cố làm hết mọi việc cho xong sớm với chút hi vọng có thời gian để ôn lại bài.
- Dạ! - Nó khẽ đáp lại.
Nó chờ đợi xem bà chủ có phản ứng gì không, đại loại như trách móc, la rầy hay đuổi việc vì cái việc hôm qua nó đã làm... nhưng chờ mãi nó vẫn không thấy gì, nó hơi yên tâm và thầm nghĩ “chắc hắn chưa nói với mẹ hắn thì phải”. Nó hơi cảm động vì lòng tốt của hắn. Còn đang mải mê với những ý nghĩ đó, nó không hề biết rằng hắn đã đứng trước mặt nó từ lúc nào, hắn nhìn nó và nói:
- Hôm qua, cô bé nấu ăn ngon quá ha!
Trời! Là hắn sao? Sao giờ này hắn vẫn chưa đi học thế nhỉ? Thôi chết rồi, chắc hắn đợi mình đến để mắng cho hả giận đây mà. Mẹ hắn quay qua cười với nó, khiến nó cảm thấy rất ngại ngùng. Đợi mẹ hắn vừa ra khỏi bếp, hắn ghé sát vào tai nó, lên giọng chua chát: “Thử làm như vậy nữa xem, cô sẽ biết tay tui”. Nó đứng chết trân tại chỗ, tức lắm nhưng nó không nói được lời nào. Hắn bỏ đi sau khi gởi lại nó một nụ cười đầy khiêu khích.
- Cái đồ... đồ... đáng ghét - nó lầm bầm trong miệng.
Sau vụ đó, hắn liên tiếp trả đũa nó, nào là hắn bảo trong phòng hắn còn nhiều bụi, nào là hắn chê nó nấu ăn ngày càng tệ, và trước khi đi học hắn còn bày ra bao nhiêu thứ để nó phải vất vả dọn dẹp nữa chứ. Nhỏ Thu nghe nó kể lại thì rất tức giận, nó bảo: “Mày nghỉ chỗ đó đi cho tao nhờ, sung sướng lắm đấy mà cứ ham làm. Để tao tìm chỗ khác cho.”
Nó gật đầu và nói: Ừ! Để mai tao đến xin nghỉ.
Sáng hôm sau nó đến gặp bà chủ để xin nghỉ việc, lấy lí do bận học nên không thể làm việc tiếp được. Nghe nó xin nghỉ bà chủ buồn rõ rệt, bà ấy bảo:
- Cháu xin nghỉ như thế bác buồn lắm, gấp quá bác biết làm thế nào, hay cháu cố gắng giúp bác một thời gian nữa nhé!
Nó nghĩ ngợi một hồi, xin nghỉ nó cũng thấy thương bà chủ, vì bà ấy đối xử với nó rất tử tế, lại chưa bao giờ phàn nàn về nó một điều gì cả, chỉ mỗi có tên con trai là đáng ghét. Nhìn thấy gương mặt buồn buồn của bà chủ, nó chạnh lòng:
- Dạ, được rồi, cháu sẽ giúp bác.
Bà cười và cảm ơn nó. Nó cũng không biết tại sao mình lại làm thế. Nhỏ Thu tru tréo khi nghe nó kể lại: Mày thiệt là con... hâm mà.
Mà cũng lạ, kể từ lúc nó xin nghỉ đến giờ, không thấy tên con trai ấy phàn nàn gì về nó nữa. Nó không hiểu và cũng chả cần quan tâm đến, nó nghĩ thế cũng tốt! Và nó hứa với lòng là sẽ không đối đầu với hắn nữa cho khỏi phiền phức. Thế nhưng, sự đời đâu phải lúc nào cũng được như mình mong muốn. Một lần, nó đang lau nhà dưới, nhớ lại điểm 9 được thầy cho hôm qua, nó không khỏi reo lên vì sung sướng, nó vừa lau nhà, vừa nhảy nhót, lại ca hát như một đứa trẻ con, nó đâu ngờ rằng có một người trên cầu thang nhìn nó đầy ngạc nhiên và sửng sốt. Còn đang mải mê hát, chợt nhìn lên, nó bắt gặp khuôn mặt lạnh lùng của hắn, nó trợn mắt nhìn hắn đầy vẻ lúng túng, hắn nhìn nó chằm chằm và hỏi:
- Ngày nào cũng múa hát như thế hả?
- Dạ! Không! Xin lỗi... tôi... tôi... không biết là anh ở nhà.
- Cô múa thì cũng phải cẩn thận, kẻo ngã thì nhà tôi không đền nổi đâu!
Hắn quay đi, nó dứ dứ mấy nắm đấm về phía hắn đầy vẻ tức tối: “Xí...”
Trong lòng nó không chỉ mọc một cục tức mà còn có thêm một cục xấu hổ nữa, hu... hu... nó đâu biết hắn ở nhà, nếu biết chắc chắn nó đã không nhảy múa lung tung như thế. Hôm đó, nó không thèm dọn phòng cho hắn, để mặc cho hắn tự dọn lấy, xong việc, nó để chìa khóa nhà lại rồi tức tốc về đi học, trong lòng nó thấy rất buồn bực, nó thầm nghĩ: “Hôm nay quả thật là một ngày xui xẻo.”
Chiều mai, vào lúc 1 giờ, nó có bài kiểm tra hết học phần, nên tối nay nó phải tranh thủ học bài cho xong, để sáng mai chỉ cần ôn lại là được. Hôm sau đến, nó cố làm hết mọi việc cho xong sớm với chút hi vọng có thời gian để ôn lại bài. Nó ôn bài xong và cũng đến giờ rồi sao vẫn chưa thấy tên con trai ấy về, nó lo lắng nhìn lên đồng hồ, đã gần 12 giờ, nó thấp tha thấp thỏm, đứng ngồi không yên, cứ nhìn ra cổng chờ đợi. Bây giờ thì nó không bình tĩnh được nữa rồi vì đồng hồ đã chỉ 12giờ 30. Nước mắt nó bắt đầu ùa ra. Đang ngồi khóc ngon lành thì tên con trai ấy về, thấy nước mắt nó ràn rụa, hắn không khỏi ngạc nhiên, hắn vội vàng hỏi nó: Có chuyện gì mà em khóc thế? Nó vừa khóc vừa trả lời: Dạ! Đầu giờ chiều nay, em có bài thi.
Dường như hiểu ra sự việc, tên con trai liền quay đầu xe ra cổng, bảo nó: “Lên đây, anh chở đến trường, mau lên nào!”
Không kịp về kí túc xá thay quần áo, nó cứ bộ đồ tây lúc sáng mà đi luôn. Cũng may hôm nay nó lại mang theo túi xách đi làm, nếu không lại chẳng biết lấy bút viết ở đâu để làm bài. Trên đường đi, hắn quay đầu lại hỏi nó:
- Em học trường nào?
- Dạ! Tự Nhiên.
- Ủa! Anh cũng học ở đó mà, sao anh không biết nhỉ? Em học năm thứ mấy?
- Dạ! Năm nhất...
Hắn thắng cái két trước cổng trường. Chỉ kịp nói lời cảm ơn hắn, rồi nó vội lao thẳng vào trường. Hắn nhìn đồng hồ chỉ 1 giờ đúng: “Không biết cô bé có kịp giờ không?” - Hắn thầm nghĩ. Trên đường về, hắn không khỏi ray rứt vì hắn mà cô bé phải khóc, và còn bị trễ thi, hôm nay tụi thằng Trung cứ rủ hắn đi đá bóng, mải đá nên hắn quên cả giờ về, càng nghĩ hắn càng thương cô bé, còn nhỏ thế mà phải vất vả làm thêm, chứ ai lại như hắn chỉ biết mỗi việc học, còn những chuyện khác đã được ba mẹ lo hết, thế mà nhiều lúc hắn còn cố ý làm tình làm tội cô bé, hắn thấy lòng mình nôn nao kì lạ, hắn chỉ mong mau hết ngày mai để hắn có thể gặp cô bé và nói lời xin lỗi. Sáng hôm sau, hắn thấp thỏm chờ đợi, vừa thấy bóng dáng nó, hắn đã chạy ra:
- Hôm qua... Anh xin lỗi!
- Không sao! Tui kịp giờ làm bài mà! Cám ơn anh.
Nó đáp cụt lủn với một thái độ lạnh lùng, rồi bước thẳng vào trong nhà. Mặc kệ thái độ ấy của cô bé, hắn vẫn cảm thấy vui vì dù sao cũng không xảy ra chuyện gì không may cho cô bé vì nếu không, hắn sẽ cảm thấy mình có lỗi vô cùng. Và kể từ đó, hắn không bao giờ về muộn lần nào...
Tối nay, trường có tổ chức buổi giao lưu văn nghệ dành cho tất cả các sinh viên. Nghe nói trường có mời ca sĩ về hát chung với sinh viên, chắc vui phải biết. Cả bọn con gái trong phòng nó từ chiều đến giờ đã lục đục chuẩn bị quần áo, nó cũng chọn cho mình một bộ đẹp nhất trong tủ để diện, nó nghĩ: “Con gái mà, điệu một chút có sao đâu?”
Còn đang tung tăng với đám bạn trong sân trường, nó chợt nghe giọng của một ai đó quen quen ở ngay đằng sau.
- Ôi! Oshin của anh! Sao hôm nay cô bé đẹp thế!
Nó quay lại nhìn. Trời! Là hắn nữa sao? Sao nó cứ phải gặp hắn thế không biết?
Còn chưa biết phải làm sao, thì bất thình lình, hắn nắm lấy tay nó kéo ra khỏi đám bạn, mặc cho nó ra sức vùng vằng thế nào. Hắn dẫn nó len lỏi qua rất nhiều người, nhiều hàng ghế và ấn nó ngồi xuống hàng ghế gần với sân khấu. Nó giật tay ra khỏi hắn và định cho hắn một trận, thì trên sân khấu, giọng của MC vang lên: “Và sau đây, xin mời em Trần Mạnh Tú - sinh viên năm thứ tư sẽ lên trình bày nhạc phẩm Cây đàn sinh viên”.
Có rất nhiều tiếng vỗ tay, hò hét và cả tiếng huýt sáo vang lên. Hắn nhìn nó cười, rồi bước vội lên sân khấu, vài người nhìn nó tò mò. Nó có cảm giác khuôn mặt nó đang nóng ran lên vì xấu hổ. Trên sân khấu, giọng hắn nghe thật ấm, cùng với giai điệu trầm bổng của bài hát, nó không dám nhìn lên vì sợ bắt gặp ánh mắt của hắn đang nhìn nó. Bài hát kết thúc, đã nghe vang lên rất nhiều tiếng vỗ tay tán thưởng. Và rất nhiều hoa. Nghe nói hắn là thần tượng của rất nhiều nữ sinh viên bởi hắn vừa đẹp trai, học giỏi lại là một cây văn nghệ của trường, chẳng trách mặt hắn lúc nào cũng kiêu kì như thế. Nó đứng lên định bỏ ra ngoài thì hắn đã xuất hiện và chìa một bó hoa thật đẹp trước mặt nó. Hắn còn chưa kịp nói gì thì đã bị nó tấn công:
- Tôi không phải là oshin của anh mà phải ngồi đây nghe anh hát và phải cầm hoa cho anh. Hắn cười tủm tỉm và bảo nó: Em hiểu lầm anh rồi! Hoa này là anh tặng cho em đó!
Hắn ấn bó hoa vào tay nó, nó lí nhí cảm ơn hắn và thấy xấu hổ vì đã nghĩ oan cho hắn. Sau buổi văn nghệ, hắn đưa nó về kí túc xá; trước khi về hắn còn hỏi nó:
- Bộ em trông anh đáng ghét lắm hả?
- Ừ! Nhưng chỉ những lúc anh bắt nạt em thôi.
- Vậy sao? - Hắn cười - Vậy anh hứa sẽ không như thế, em đừng xin nghỉ việc và ghét anh nữa nhé, được không ?
Nó gật đầu, mỉm cười nhìn hắn, rồi vẫy tay chào tạm biệt. Một cơn gió thoảng qua mát rượi, trên cao, ánh trăng cũng đang nhìn nó thẹn thùng.
Nguyễn Tấn Kiệt @ 09:00 24/02/2009
Số lượt xem: 789
- CÔ BÉ OSHIN_KÌ 1 (24/02/09)
- Để em nói lời tạm biệt_3 (17/02/09)
- Để em nói lời tạm biệt_2d (17/02/09)
- Để em nói lời tạm biệt_2c (17/02/09)
- Để em nói lời tạm biệt_2b (17/02/09)

ý kiến